|
|
|

|
Hãy để
tiếng cười làm tan đi lo âu trong bạn !
 |
***********************************************************************************************
Ăn thịt người
Phóng viên đến một làng vốn nổi tiếng là có nhiều tên ăn thịt người,
hỏi:
- Bây giờ làng mình có còn tên nào ăn thịt người nữa không?
- Hết rồi, chúng tôi vừa ăn thịt tên cuối cùng hôm qua.
-----------------------------------
Bạn tôi - Cương
Bạn tôi là một người siêu phàm, từng vào Nam ra Bắc, cứng mềm đủ cả, tên
là Cương nhưng phần mềm cũng rất tít, tiếng Anh nghe nói đọc viết đều
thông thạo, học thức uyên thâm. Anh là một người rất hiền nhưng không hề
cục tính, ai nói gì cũng cười rất hồn nhiên, vì vậy chắc chắn bạn tôi
không giận tôi đâu, Cương nhỉ.
1/ Phóng viên hỏi Cương câu hỏi cổ điển: "Nếu bị đày ra đảo hoang thì
sáu thứ đầu tiên mà cậu mang theo là gì?" Cương vốn là thần đồng không
ngần ngại trả lời luôn: "Sáu thứ gì thì để ngày mai nghĩ, nhưng chắc
chắn thứ đầu tiên mang đi là Em Mai (E-Mail)" (Cương vốn là chuyên gia
tiếng Anh nên đọc từ này rất chuẩn).
2/ Cương rất thích đọc Tam quốc, đọc đến đoạn vợ Lưu Bị mơ thấy nuốt
phải chùm sao Bắc đẩu, đẻ ra A Đẩu, Cương nghĩ: "Nuốt phải sao thì làm
gì cho đời. Mẹ mình khi sinh ra mình còn mơ thấy nuốt phải cả một cuốn
sách dậy tiếng Anh to đùng nữa là"
3/ Cương từ nhỏ đã là một hoạ sĩ đầy tiềm năng. Một hôm, nhà trường tổ
chức đợt thi vẽ. Đề tài là tranh tĩnh vật. Các bạn Cương người thì vẽ
quả chuối, người quả bầu, người thì cái TV, cái tủ lạnh, cái lò ... vi
ba. Nói chung là vô cùng phong phú. Kết quả cuộc thi không có giải nhì,
giải ba, giải khuyến khích, và hiển nhiên giải nhất thuộc về Cương. Bức
tranh của Cương tên là gì? Thật là bất ngờ: "Cái chân của em".
(Sau này có kiện cáo bởi vì Cương là bậc hiền nhân từ xưa nay, không lúc
nào không rung đùi sao lại gọi là tĩnh vật được, nhưng làm thế nào mà
kiện cho nổi)
4/ Chuyện kể rằng hồi nhỏ, anh Cương bế Cương đi chơi với bố, dọc đường,
mỏi quá, phàn nàn:
- Bố bế em đi, để con ôm chai rượu cho!
- Không được, nhỡ mày làm rơi thì sao?
Cương mới 4 tháng rưỡi nhưng đã nghe hiểu tiếng Việt, mỗi tội không nói
được, giận chai rượu lắm, lớn lên phát biểu:
- Có tao thì không có nó!
Từ đó mỗi khi có chai rượu nào là nốc sạch.
5/ Cương đẹp trai, đào hoa từ nhỏ, bạn gái quý lắm, một lần rủ cho đi
chơi cùng tới vườn bách thú, lại còn mua cho cái kem mút. Vốn dĩ có tài
bẩm sinh ... vật nhưng mới lần đầu tiên được xem khỉ vượn chim chóc,
Cương rất lấy làm khoái chí. Đến một chuồng có con vượn đang đứng dưới
gốc cây ngửa mặt lên trời cười, Cương sướng quá bắt chước theo cũng ngửa
mặt lên trời cười như nắc nẻ, tay cầm cái kem thò vào trong. Được cái
Cương đã cười thì nhất định không thể nào phanh được, đến khi con vượn
cười xong rồi thấy Cương vẫn cười lấy mất cái kem mà Cương vẫn không
biết gì.
6/ Cương nổi tiếng hào phóng, lại thông minh nữa. Một lần dẫn hội bạn
vào quán để khao:
- Chủ quán, cho một cốc nước cam và 10 cái ống hút!"
7/ Cương từ bé đã giỏi tiếng Anh khắp vùng: ba tuổi đã nghe nói vanh
vách, lên năm thì đọc thông viết thạo. Đã thế lại là một người nhạy cảm,
nghe ai đọc từ fax thành "phắc" là đã không chịu nổi rồi, lịch sự quay
mặt đi. Bạn gái thấy Cương thư sinh tuấn tú, ăn nói thật thà, tính tình
nho nhã, yêu lắm, một lần quyết tâm rủ (vì Cương giỏi tiếng Anh nên phải
hỏi bằng tiếng Anh mới hay): "Would you like to fuck around with me
somewhere?" ("Bạn có muốn đi chơi đâu đó với mình không?"). Cương nghe
thấy, máu nhạy cảm nổi lên, gắt: "What??? Fuck??? With you???
Somewhere??? ... Never! Forget it!!" Cô bạn gái nước mắt lã chã ra đi,
không bao giờ quay lại nữa. Thế rồi một hôm ngồi tán gẫu với bạn bè, có
chú ra bảo Cương: "Mày có đi xem Fucking Hanoi với tao không", Cương lại
quay mặt đi. "Không có ý gì đâu", chú bạn tiếp, "Fucking Hanoi có nghĩa
là Một thoáng Hà Nội! Mày hiểu không?!". Trời ơi sao mà tiếng Anh lại
quái thai như vậy! Giờ đây vẫn biết bao cô gái xin chết Cương bạn tôi,
nhưng nào ai biết vì sao đã từ lâu Cương lại bí hiểm như thế.
8/ Cương nổi tiếng thật thà. Một lần lỡ là tác giả của một tiếng động
tuy không hay lắm, "nhưng tự nhiên và vô tội". Bạn bè nhìn nhau đầy nghi
vấn, Cương nói:
- Không phải do mình đâu, mình có thói quen không bao giờ gây tiếng động
trong trường hợp này.
9/ Cương thích câu nổi tiếng: con giun xéo lắm cũng quằn. Anh kể chuyện:
- Tao bây giờ thế này, chúng mày viết này viết nọ, chứ ngày xưa tao oanh
liệt lắm. Từ bé tao đã có khả năng dùng ý chí làm dừng các phương tiện
giao thông đang đi trên đường. Thứ chúng mày đã nhằm nhò gì.
Hôm nay anh rủ chúng tôi đi uống bia kỷ niệm một năm ngày anh suýt chết
vì bị ô tô kẹt khi đang đứng giữa đường nhằm bắt ô tô dừng lại. Mà ô tô
dừng lại thật! Phanh nó tốt quá. Thằng lái xe đã không biết gì thì thôi,
còn già mồm chửi:
- Thằng mù, không còn chỗ nào đứng à?
Cương chỉ nghĩ thầm "Thứ chúng mày không xứng, ông ra chặn xe lửa"
10/ Bạn có biết Cương chào đời như thế nào không? Khóc? Cười?... Tầm
thường tất. Ngay sau khi chào đời Cương thốt lên: "Hello, World!!!"
11/ Bạn bè thấy Cương suốt ngày ngồi bên máy RS/6000 (Máy tính hiện đại
nhất công ty, phóng xạ như thụi), lo lắm, khuyên Cương hết lời. Cương
cười:
- Như thế này thì về sau vợ nó có hỏi tại sao anh không có khả năng mới
có cớ mà nói chứ!
12/ Cương rất tự hào vì chả bao giờ cần tắm mà vẫn cứ sạch. Bạn bè đến
nhà cậu rất ngạc nhiên khi nhìn thấy có mấy tên dáng bác học cứ lẩn thẩn
soi kính tìm cái gì đó dưới đất, thỉnh thoảng lại thốt lên "Eureka!" vẻ
đầy mãn nguyện. Cương giải thích:
- Mấy thằng sinh vật học đáng ghét có thói quen sưu tầm côn trùng thôi.
Ngày nào bọn nó chả ở đây, hy vọng tìm thấy mấy loài rận quí, bị tuyệt
chủng từ khi loài người biết tắm đấy mà!
12/ Cương có khả năng nghe hiểu tiếng động vật, cậu cũng rất thương
chúng. Có lần cậu buồn mất một tháng, gặng mãi mới kể:
- Hôm nọ mình nghe thấy mấy con muỗi nói chuyện với nhau: "Chúng mình
phải đi viếng vợ chồng thằng Vện thôi, bọn chúng không biết gì, đốt nhầm
phải Cương, nhiễm trùng vòi, chết sáng nay rồi"
13/ Tài chịu đựng của Cương thực đáng bậc thầy. Hồi còn ở trường, có tổ
chức cuộc thi về sức chịu đựng, xem ai có thể ở trong hang chuột chù lâu
nhất. Bọn thằng ThanhBH, NguyenLH ngày thường chạy 100 m kém là thế mà
chỉ chui vào chưa đầy nửa phút là đã bán sống bán chết, chạy như chưa
từng được chạy. Riêng Cương ngồi trong đó 1 phút, 2 phút, ... đến 1
tiếng đồng hồ thì ở ngoài hò reo thán phục. Cả bầy, chuột lớn,chuột bé,
chuột mẹ, chuột con kéo nhau chạy ra bằng 3 chân. Không ai biết tại sao,
chỉ mình Cương hiểu: "Chúng nó dùng một chân để bịt mũi đấy mà".
14/ " Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta..."
Chán lắm, nó phải bỏ bao thứ yêu thích, từ trong Sài gòn ra đây để phục
vụ bọn kia mà chúng nó chả biết gì, suốt ngày cứ dùng nó làm cảm hứng,
viết ra hết chuyện nọ, chuyện kia. Toàn chuyện bêu xấu thôi. Ngay như
cài tài đọc tiếng Anh lưu loát của nó, cũng do bao kiên trì mà có, chúng
lại cho rằng do mẹ nó nuốt nhằm quyển sách dậy tiếng Anh. Hừ, quên đi
nhá, mẹ nó có nuốt thì chí ít cũng phải nuốt nguyên cả cuốn Bách khoa
toàn thư! Đúng là ở đời, cái gì thành công cũng làm cho người khác ghen
tị. Bực thật, thôi, nốc cạn chén này cho quên đi.
"Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm"
Ghét thế, cái thằng ThanhBH đã không biết hát thì thôi, hình như lại còn
cố tình chọc nó. Mày thì cũng hơn gì đâu, lúc buồn cũng chả uống rượu bỏ
mẹ ra. Tức thật, tức quá đi mất. Nó chỉ muốn phá một cái gì đó cho hả
lòng hả dạ. Này thì RS/6000, này thì sách dậy tiếng Anh,... phá tuốt.
Choang..., nó bừng tỉnh dậy. Đã đến giờ đi làm rồi. Ai đó hậu đậu làm
rơi vỡ cái đồng hồ trên bàn, không để cho nó kịp thực hiện chức năng báo
thức.
15/ Cương vô cùng duyên dáng, bạn gái chết như rạ, phần lớn vì Cương tán
bằng tiếng Anh hay quá. Một trong những giai thoại đó được kể lại như
sau. Một lần gạ được một em ra bờ đê, Cương đặt tay lên bụng cô bé, và
thì thầm: "I love you" (phiên âm sang tiếng Việt là "Ai láp viu"). Cô bé
ngả vào vai Cương: "Lower please!" Cương không hiểu nổi ý nhị của cô,
lặp lại: "I love you" (Lần này thì là "ài lạp vìu")
16/ Lại vẫn nói về tính tiết kiệm và trí thông minh của Cương. Một lần
Cương đi lại trong bệnh viện, thấy có chàng bác sĩ hậu đậu, làm đổ một
giọt thuốc đỏ ra đất. Cậu tiếc lắm, nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định: Cắt
ngón tay chảy máu rồi nhúng vào thuốc đỏ cho đỡ phí.
17/ Cương là người làm việc rất cẩn thận và nguyên tắc. Có lần cậu đánh
thức bố:
- Bố ơi, dậy đi, đến giờ uống thuốc ngủ rồi.
18/ Cương còn có một trí nhớ tuyệt vời. Một lần Cương cùng bạn đi chơi
trong siêu thị thì bỗng có một bọn cướp xộc đến. Chúng bắt tất cả mọi
người úp mặt vào tường và lấy tất cả những gì có thể lấy được. Trong
giây phút có thể nói là hồn xiêu phách lạc đó, Cương vẫn nhớ ra là mình
còn nợ thằng bạn. Và vừa bí mật đút tiền vào tay bạn, Cương vừa thì
thầm:
- Trả cậu tiền tớ nợ cậu tháng trước.
Quả là "một công đôi việc"!
19/ Cương đọc chuyện Vova, cảm thấy rất khâm phục, một lần đi cùng bạn
gái vào rừng, cũng tỉ mẩn đặt tay lên rốn cô bạn. Được một hồi, phát
biểu:
- Trước đây anh cứ tưởng rốn em lồi cơ đấy!
- Trời, nãy giờ anh vẫn cho đấy là rốn à?
20/ Cương là người có tinh thần tiết kiệm tuyệt vời. Có người từng kể
chuyện về cậu trong một lần cậu xuất ngoại: Ai cũng biết Bungari nổi
tiếng vì hoa hồng. Nhưng đối với Cương, Bun chủ yếu nổi tiếng vì bia.
Chẳng gì cũng có lần cậu đi uống bia từ tối hôm trước đến sáng hôm sau.
Sáng về, vẫn còn thèm, chân bước loạng quạng, tay cầm 2 cốc bia về nhà
uống tiếp. Dọc đường, lỡ tay làm đổ hết cả. Cương ngồi nghĩ một chập,
quyết định ngồi đợi trời tối, bia đông lại thành băng, xách về.
21/ Người ta phát hiện ra Cương là một thiên tài từ ngày Cương còn bé tí
tẹo. Chẳng những Cương là một thần đồng về âm nhạc, một tài năng thiên
phú về ngoại ngữ, Cương còn nổi tiếng là nhanh trí và thông minh. Một
lần bà hiệu trưởng phát hiện ra Cương đang ngồi bàn đầu của một lớp 4
thì rất ngạc nhiên, hỏi cô giáo đang dạy:
- Tôi vừa đặc cách cho cậu bé này học lớp 2 nhưng tại sao nó lại ngồi ở
đây?
- Dạ, bởi vì nó thông minh lắm và cứ nằng nặc đòi vào học lớp 4 chị ạ.
Và để cho bà hiệu trưởng thấy Cương thông minh thế nào, cô giáo hỏi
Cương:
- Việc gì con người làm khi đứng 2 chân còn con chó làm khi đứng 3 chân?
- Việc bắt tay ạ.
- Bố em có cái gì mà mẹ em thích nhất?
- Tiền ạ.
Quả nhiên bà hiệu trưởng há hốc mồm ra kinh ngạc và thì thầm với cô
giáo: "Cho nó lên học lớp 5, mấy câu hỏi đó tôi cũng không trả lời
được". Thế là đáng ra phải học lớp 1, Cương được đặc cách học lớp 2 và
đáng ra phải học lớp 2,3,4 thì nhờ nhanh trí, Cương lên thẳng lớp 5.
Nhưng rồi Cương vẫn ra trường đúng tuổi bởi vì đang học lớp 5, cậu ta
lại mê chơi súng cao su!
-----------------------------------
Con lừa
Một chú đi lang thang, vào nhà nọ ngủ nhờ. Ông chủ đồng ý:
- Anh có thể ở lại, nhưng ở đây chỉ có vài phòng. Phòng vợ chồng tôi thì
không được. Anh có thể ngủ lại ở phòng của bọn trẻ.
- Ngủ với bọn trẻ? Có lẽ không thích hợp!
- Nếu anh không hài lòng, có thể ngủ ở bếp.
Chú thanh niên chui vào bếp, ngủ rất ngon. Sáng dậy, ra đến cổng, gặp
một cô gái rất xinh đẹp, hỏi:
- Cô là ai vậy?
- Tôi là con chủ nhà, thế còn anh?
- Tôi thì rõ ràng là một con lừa rồi!
-----------------------------------
Tác hại của rượu
Giáo sư giảng về tác hại của rượu:
- Các anh nhìn đây! Trên bàn là 2 chiếc cốc. Một cốc đựng nước lã, cốc
thứ hai, nhìn màu, ai cũng biết, rượu nguyên chất. Tôi làm một thí
nghiệm nhỏ. Bỏ một con giun vào cốc nước lã. Giun bơi lội tung tăng, ra
chiều thích thú lắm. Lại cho nó vào cốc rượu. Chú giun chỉ giãy lên vài
cái rồi lặng lẽ ra đi.
Cả hội trường im phăng phắc. Giáo sư, mặt đầy thoả mãn, hỏi:
- Mọi người đã thấy rõ tác hại của rượu chưa?
Không ai nói gì.
- Nếu không ai phản đối, tôi sẽ sang ví dụ tiếp theo.
Cuối hàng ghế có một chú lè nhè:
- Cám ơn giáo sư. Chân thành cảm ơn ngài. Có một điều mà bấy lâu nay tôi
vẫn không sao giải thích được. Cách đây 10 năm, tôi không hề biết uống
rượu. Bụng tôi đầy giun. Còn bây giờ, cuối cùng tôi đã hiểu nguyên nhân
ra đi của những chú giun trong bụng!
-----------------------------------
Đếm
Hai thằng bạn gặp nhau, một thằng khoe mình có tài đếm tít. Cậu kia
không phục, chỉ vào bầy kiến lúc nhúc trước mặt:
- Đố mày chỗ kia có bao nhiêu con kiến?
- 10,004 con.
- Làm sao mày có thể biết được?
- Đơn giản thôi, tao đếm số chân rồi chia cho 6.
-----------------------------------
Không dùng nữa
Sau khi kẻ lạ mặt trên giường vợ nhảy qua cửa sổ trốn thoát, ông chồng
hầm hầm sắp xếp quần áo bỏ đi. Bà vợ khóc lóc kéo tay áo ông phân trần:
- Anh nghe em nói đã. Đầu tiên hắn hỏi xin em một mẩu bánh. Em thương
tình cho hắn chỗ còn thừa từ tối hôm qua. Thế rồi thấy áo quần hắn rách
rưới bẩn thỉu quá, em bèn cho hắn bộ quần áo anh đã không mặc từ 8 năm
nay. Trong lúc hắn ăn, em thấy đôi giầy của hắn há hết cả mõm ra, thế là
em lấy cho hắn đôi giầy mà anh đã vứt được 5 năm nay trong nhà kho. Hắn
cám ơn em rồi bỏ đi. Nhưng trước khi đi hắn quay lại hỏi em: "Còn cái gì
mà ông chồng bà bỏ không dùng nữa không?"
-----------------------------------
Cái mũ
Bà mẹ dạy cô con gái sắp về nhà chồng:
-" ... Con nên nhớ rằng khỏa thân hoàn toàn không phải là cách tốt nhất
để gợi ham muốn, tốt nhất là luôn mặc một cái gì đó trên người. Mờ mờ ảo
ảo, thực thực hư hư, nửa kín nửa hở mới là khêu gợi nhất...".
Hai tuần sau, anh chồng thủ thỉ với cô vợ mới cưới:
- Em thân yêu, em đã làm cho anh cực kỳ hạnh phúc và sung sướng, nhưng
tại sao lúc nào em cũng đội cái mũ kỳ quặc đó khi đi ngủ với anh?
-----------------------------------
Ba điều ước
Chapaev đi câu, vớ được cá vàng, cá nói:
- Ông thả tôi ra, tôi cho ông ba điều ước.
- OK, nhưng ta không thạo ăn chơi bằng thằng Petka, trợ lí của ta, cá
vàng hãy cho nó 3 điều ước, nếu nó được 1 thì ta phải được 2. Cá vàng
đồng ý, Chapaev thả cá vàng và đi tìm Petka.
- Petka, cho chú một điều ước.
- Ước gì có chai vodka.
Ngay lập tức trên tay Petka có một chai vodka, còn Chapaev-2.
- Thấy chưa, cho ước lần nữa.
- Ước gì có một đứa con gái thật xinh.
Petka vừa dứt lời thì có 3 cô tóc vàng, mắt xanh, chân dài đến nách xuất
hiện. Một cô ôm chầm lấy Petka, hai cô còn lại bá cổ Chapaev. Chapaev
đắc chí nói:
- Cho ước lần nữa.
Petka ức lắm nghĩ xếp không mất sức lao động mà luôn được hưởng nhiều
gấp đôi.
- Ước gì tôi mất mẹ nó một hòn dái. Petka nói ngay không cần nghĩ ngợi.
-----------------------------------
Nói lắp
Một chú đang đi chơi với bồ, một người đi qua hỏi:
- Anh...anh...làm ơn... ơn......ơn xxxxxxem giúp mấy mấy giờ rồi ạ.
Chú xem đồng hồ, ngẫm nghĩ một lúc rồi lẳng lặng bỏ đi. Cô bồ hỏi:
- Sao anh đã xem đồng hồ rồi mà không trả lời cho người ta?
- Anh sợ... sssssssợ nó... nó ... nó nghĩ là anh anh nhnhnhnhại nó thì
thì phiền lắm.
-----------------------------------
Đếm chân
Chồng về khuya, lên giường với vợ, nhìn xuống cuối giường thấy có 6 cái
chân, hỏi:
- Quái, mọi khi anh với em chỉ có 4 chân, sao hôm nay lại 6.
- Anh nốc cho lắm rượu vào. Xuống tận cuối giường đếm từng cái xem.
Chồng nghe lời đi xuống cuối giường đếm từng cái một và công nhận "Đúng
là chỉ có 4 cái chân, như mọi khi"
-----------------------------------
Say
Một chú say bét nhè, rủ bạn nhậu về nhà và giới thiệu:
- Đây là phòng khách của tớ, đây là nhà bếp, còn đây là phòng ngủ của vợ
chồng tớ, trên giường là tớ đang ngủ với vợ tớ
-----------------------------------
Dạy bơi
Một chú hỏi bạn:
- Dạy bơi cho một thiếu nữ như thế nào?
- Cậu phải một tay đỡ ngực, một tay đỡ phía dưới mông, và nhẹ nhàng nâng
cô ta trên mặt nước.
- Nhưng đây là em gái tớ.
- Quẳng mẹ nó xuống nước, bơi được tuốt.
-----------------------------------
Phép mầu
Vua sắp đi viễn chinh, Hoàng Hậu thì trẻ đẹp mà tính hơi quá dễ dãi, lo
lắm, không ngủ được. Bụt hiện lên hỏi, Vua kể lể sự tình, Bụt nói:
- Con đừng lo nữa, ta cho con một phép màu. Nếu người đàn ông nào mà
láng cháng với Hoàng Hậu thì sẽ bị cụt cái bộ phận đó.
Vua an tâm lên đường chinh chiến. Năm sau Ngài trở về, gọi tất cả các
Quan ở nhà trông nom Hoàng Hậu và bắt phải cởi bỏ xiêm áo. Than ôi, ai
cũng bị cụt, trừ mỗi một mình Quan Tể tướng. Vua xúc động vì lòng trung
thành của cận thần, nói:
- Duy chỉ có ngươi là tử tế, nay ngươi muốn gì ta cũng thưởng.
Tể tướng lấy giấy bút ra viết:
- Xin Bệ hạ nếu có phép màu thì làm cho lưỡi của Thần dài ra như cũ.
-----------------------------------
Nói phét
Một người Pháp, một nười Đức và một người Mỹ ngồi cạnh nhau trên máy bay
trong một chuyến công tác xa, hai anh Pháp và Đức nói chyện hàn huyên
với nhau rồi sau cùng nói về chủ đề ...ấy, anh Pháp khoe, tối hôm qua tớ
làm hai "nháy"nhưng cô vợ vẫn còn muốn nữa nhưng cô ấy nói, "thôi mai
anh đi rồi anh cần phải dữ sức khoẻ". Anh Đức có vẻ hùng hồn hơn hai
"nháy" ăn thua gì, tớ ba "nháy"cơ, anh Pháp hỏi anh Đức thế vợ cậu nói
gì, anh Đức nói vẻ buồn rầu" cũng như vợ cậu nói thôi". Rồi cả hai người
quay sang anh Mỹ hỏi, tối qua anh được mấy "nháy", hỏi mãi...bực quá anh
Mỹ ậm ừ trả lời...1 "nháy". Cả anh Pháp và Đức nức nở cười rồi hỏi " Thế
vợ anh nói gì" Anh Mỹ ậm ừ, cô ấy nói "Anh sắp đi rồi mà bây giờ vẫn
chưa chịu thôi"
-----------------------------------
Trong kí túc xá
Một sinh viên Tàu ở với một sinh viên Nga trong ký túc xá sinh viên.
Sinh viên Nga ngày nào cũng dẫn bạn gái về chơi bời bật nhạc to cả ngày
đêm khiến anh sinh viên Tàu cực kỳ khó chịu, nhưng anh ta vẫn nhẫn nhục
chịu đựng không nói năng gì. Một hôm anh sinh viên Nga chợt tỉnh ngộ,
lấy làm ân hận lắm ra tâm sự với anh SV Tàu : Trong thời gian qua tớ làm
phiền cậu quá thôi tớ hứa từ nay không dẫn gái về nữa, không bật nhạc to
để cậu yên tâm học hành. Anh SV viên Tàu cảm động lắm nói : Cậu đã biết
ngĩ như thế tớ cảm ơn cậu nhiều lắm, thôi thì tớ cũng hứa với cậu từ nay
tớ không đái vào nồi súp của cậu nữa.
-----------------------------------
ở bẩn
Tại Mỹ, người ta thành lập một hội toàn những người ở bẩn. Vì số người ở
bẩn ít nên hội này đăng báo thu nhập thành viên mới. Một thanh niên vì ở
xa nên viết thư đến hội bẩn xin ra nhập. Trong thư anh ta viết : Tôi
thiết tha xin ra nhập hội bẩn của các ngài và bằng chứng ở bẩn của tôi
là lá thư này viết trên tờ giấy đi toilet đã dùng rồi của tôi. Sau lá
thư anh ta ngĩ bụng mình ở bẩn thế này chắc chắn sẽ được nhận vào hội.
Được một tuần sau anh ta nhận được thư phúc đáp của hội bẩn. Thư viết
rằng : Chúng tôi rất thông cảm với nguyện vọng của ngài nhưng rất tiếc
không thể thu nhập ngài vào hội được vì trong hội chúng tôi sau khi đi
toilet xong không ai dùng giấy toilet cả.
|
|